Sầm Như Bách thấy thái độ của Tăng Niệm Chân kiên quyết thì thở dài: "Nếu đã vậy, ngươi có chỗ ở không? Nếu có, ta ở gần chỗ ngươi là được."
"Ngươi ở chỗ Lâm công tử làm mạc liêu nhiều năm, nàng còn không cho ngươi chỗ ở sao?" Tăng Niệm Chân cười khẩy, nhưng cũng đứng dậy tìm chỗ ở cho hắn.
"Có chứ, có chỗ ở, còn có nha hoàn hầu hạ." Sầm Như Bách cười tùy ý: "Nhưng bình thường ta có thể thản nhiên nhận, giờ khắc này lại không thể đưa ngươi về, ta không dám ở."
"Sao, sợ chó săn bị nấu thịt ư?"




